Tôi vẫn nhớ cái đêm hè năm 1994, ngồi co ro trước cái tivi 14 inch đen trắng của nhà hàng xóm, xem Brazil đá với Ý ở chung kết. Hồi đó chưa ai biết “penalty shootout” tiếng Việt gọi là gì, chỉ biết tim đập thình thịch khi Baggio đặt bóng lên chấm rồi đá lên trời. Cả con hẻm im lặng như tờ. Rồi ai đó hét lên, ai đó khóc. Bóng đá mà. Nó kỳ lạ lắm, nó chạm vào chỗ mà người ta không ngờ tới.

Giờ ngồi nghĩ lại, mấy chục năm trôi qua, World Cup đã thay đổi rất nhiều. Mà kỳ này – World Cup 2026 trên đất Bắc Mỹ – lại khác hơn tất cả những gì tôi từng xem. Không phải vì hoành tráng hay vì công nghệ, mà vì lần đầu tiên trong lịch sử, giải có tới 48 đội tham dự, chia làm 12 bảng, mỗi bảng 4 đội. Ba quốc gia đồng đăng cai: Mỹ, Canada, Mexico. Nghe mà hơi choáng, thật ra.
Cái cảm giác chờ tiếng còi khai mạc
Ngày 11 tháng 6 năm 2026. Đó là ngày trận khai mạc diễn ra. Tôi đã khoanh đỏ trong lịch từ lâu rồi, dù chưa biết mình sẽ xem ở đâu, với ai, và cái tivi lúc đó có còn dùng được không. Nhưng cái cảm giác chờ đợi ấy – nó quen lắm. Quen như mùi cà phê sáng sớm trước trận đấu, như tiếng bình luận viên lên giọng mỗi khi bóng vào vòng cấm.
Trận khai mạc World Cup bao giờ cũng có một thứ gì đó thiêng liêng riêng. Không nhất thiết phải là trận hay nhất giải, đôi khi còn nhạt nữa là khác. Tôi nhớ khai mạc 2010 ở Nam Phi, tiếng kèn vuvuzela ồn ào đến mức muốn điếc tai, vậy mà vẫn nổi da gà. Hay 2014 ở Brazil, chủ nhà ra sân trong tiếng gầm của khán đài Sao Paulo – cái không khí đó, xem qua màn hình mà vẫn cảm nhận được sức nặng của nó.
Lần này, nước chủ nhà đầu tiên bước ra sân khai mạc sẽ là ai trong số Mỹ, Canada, Mexico thì vẫn chưa được xác nhận chính thức lúc tôi viết bài này. Nhưng dù ai đá đi nữa, tôi đoán Mexico sẽ được kỳ vọng nhiều nhất về mặt cảm xúc. Người Mexico và bóng đá – đó là mối tình không cần giải thích.
48 đội và bài toán mà các ông lớn phải giải
Việc mở rộng lên 48 đội khiến nhiều CĐV lão làng như tôi vừa mừng vừa lo. Mừng vì có thêm những nền bóng đá mới, những bất ngờ kiểu như Senegal hạ Pháp năm 2002, hay Iceland làm náo loạn châu Âu ở Euro 2016. Lo vì giải dài hơn, số trận nhiều hơn, và chất lượng trung bình có thể loãng ra.
Nhưng thôi, lo xa làm gì. Nhìn vào thực tế đi. Pháp của Mbappé – dù bây giờ anh đang khoác áo Real Madrid và mang theo cả đống kỳ vọng lẫn áp lực – vẫn là ứng viên hàng đầu. Đội hình trẻ, tốc độ, và cái gen vô địch từ 2018 vẫn còn đó. Anh Quốc thì đang trong giai đoạn thế hệ vàng mới với Bellingham, Saka, Foden – thế hệ này chưa vô địch gì lớn nhưng đang chín dần. Argentina của Messi thì… thật ra tôi không muốn nói nhiều, vì không biết lúc đó anh còn đá không, nhưng nếu còn, cầm chắc cả thế giới sẽ nhìn vào.
Brazil thì lúc nào cũng là Brazil. Châu Á năm nay có thêm suất, Đông Nam Á cũng đang nuôi hy vọng. Tôi không dám đoán ai vô địch – hỏi thật, ai dám chắc? Bóng đá mà. Tôi đã học được bài học đó từ cái đêm Baggio đá lên trời năm 1994 rồi.
Với những ai muốn theo dõi tỷ lệ và dự đoán cho từng vòng đấu, trang tổng hợp kèo world cup 2026 là chỗ khá đáng tham khảo để nắm thêm thông tin phân tích trước mỗi trận.
Cái mà tôi thực sự mong chờ
Nói thật, tôi không hẳn chờ đội nào vô địch. Tôi chờ cái khoảnh khắc. Một pha solo bứt tốc mà cả sân nín thở. Một cú đánh đầu góc hẹp mà thủ môn chỉ đứng nhìn. Hay đơn giản là một cậu bé cầu thủ vô danh từ đất nước nhỏ bé nào đó bước ra sân, run rẩy, rồi ghi bàn, rồi khóc như đứa trẻ. Những khoảnh khắc như vậy mới là lý do tôi xem bóng đá từ hồi còn chưa biết đọc.
Chung kết dự kiến diễn ra vào khoảng ngày 19 tháng 7 năm 2026. Từ giờ đến đó còn mấy tháng nữa. Nhưng tôi đã bắt đầu chờ rồi. Cái cảm giác đó – nó không già đi theo người xem. Nó vẫn vậy. Vẫn như hồi còn ngồi trong con hẻm nhỏ, nhìn lên màn hình

